Thứ Sáu, 27 tháng 6, 2014

Những hình ảnh về bi kịch của cuộc sống hiện đại

Những hình ảnh về bi kịch của cuộc sống hiện đại 

Những thông điệp về sự sống, cái chết, giàu - nghèo... ẩn trong những bức tranh biếm họa khiến không ít người xem bàng hoàng. 

1. Giáo dục trẻ em chỉ là những khuôn thước. 



2. Khi bạn chỉ quan sát thế giới xung quanh bằng ''ống nhòm'' Facebook thay vì mở cửa và bước ra ngoài thế giới thực.



3. Thời gian cứ trôi qua và nấm mồ đang được dọn sẵn. 



4.Nếu bạn chấp nhận bị cầm tù và lệ thuộc thay vì tự giải thoát cho mình. 



5. Khi thông điệp hòa bình bị che lấp bởi chết chóc và chiến tranh. 



6. Nạn phân biệt màu da, chủng tộc vẫn còn đầy rẫy. 



7. "Táo đó, ăn đi!" 



8. Khi bạn là con nghiện của những đồ uống có cồn. 



9. Vật nuôi cũng bị phân biệt đối xử. 



10. "Thế giới vàng" của "lục địa đen". 



11. "Xin ông hãy trả lại cho chúng tôi xác người anh em của mình!". 



12. "Kinh khủng quá, đổ hết sơn ra đường rồi!" 



13. Những nhà diễn thuyết đã ra đời từ đây 



14. Người giàu và vật nuôi đều có chung bản chất là... ham ăn. 



15. Đôi khi, đồng loại lại sử dụng lẫn nhau như mồi nhử. 



















16. Niềm tin đã không còn là thứ duy nhất cứu rỗi con người.



17. Đừng tin vào lời nói của những nhà diễn thuyết. 



18. Khi chiến tranh dọn đường cho quyền lực. 



19. Công nghệ đang giết chết dần những ước mơ. 



20. Đàn cừu ngây thơ trong cuộc chiến tranh giành số phiếu. 



21. Ô nhiễm môi trường đang tiêu hủy những sân chơi và ước mơ con trẻ. 



22. Cuộc sống giống như một game tranh giành với thần chết. 



23. Bộ óc của nhiều người chỉ hoạt động giống như một cỗ máy đã được lập trình sẵn.




Ảnh minh họa: ST Theo 

Thứ Ba, 24 tháng 6, 2014

7 nguyên tắc thành công của vị CEO nổi bật Steve Jobs


Nguyên tắc 1:
 Làm những gì bạn yêu thích.
Steve Jobs đã từng bảo một nhóm nhân viên của ông là "những người có niềm đam mê cháy bỏng có thể thay đổi thế giới theo chiều hướng tốt đẹp hơn".
Trong suốt cuộc đời nổi tiếng của mình, Steve Jobs luôn theo đuổi những gì trái tim và đam mê mách bảo, và ông cho rằng chính điều đó đã tạo ra tất cả những sự khác biệt.
 Nếu bạn không có niềm đam mê cháy bỏng thì thật khó lòng xuất hiện những ý tưởng mới mẻ đầy sáng tạo.

Nguyên tắc 2:
 Có tầm nhìn vươn rộng. Đam mê đốt lửa cho động lực, nhưng chính tầm nhìn sẽ hướng cho động lực tới đích cuối cùng.
 Năm 1976 khi Steve Jobs và Steve Wozniak - đồng sáng lập ra Apple, Steve Jobs đã hướng tới việc đưa máy tính vào tay người sử dụng hàng ngày.
Năm 1979 Jobs phát hiện ra tiện ích giao dịên người dùng đồ hoạ, lúc đó mới xuất hiện và còn khá thô sơ trong chương trình nghiên cứu của Xerox tại Palo Alto, California.
 Ngay lập tức, ông nhận ra công nghệ này sẽ là lực hấp dẫn biến máy tính biến máy tính trở thành công cụ hàng ngày.
Kĩ thuật này cuối cùng đã trở thành the Macintosh, biến đổi mọi phương thức chúng ta  sử dụng các máy tính.
Các nhà khoa học của Xerox không nhận ra tiềm năng của công cụ này vì tầm nhìn của họ bị giới hạn vào việc chế tạo những máy photocopy mới. 2 người cùng nhìn thấy một thứ giống hệt nhau nhưng nhìn nhận vấn đề khác nhau do tầm nhìn của họ khác nhau.

Nguyên tắc 3:
 Kích hoạt trí sáng tạo của bạn.
Steve Jobs từng nói: Tính sáng tạo kết nối mọi thứ. Kết nối mọi thứ được hiểu là tìm kiếm cảm hứng từ các ngành công nghịêp khác.
 Tại từng thời điểm khác nhau, Jobs đã tìm cảm hứng từ một cuốn sổ tay điện thoại, từ các bài tập thiền Zen, từ chuyến đi thăm Ấn Độ, hoặc một thiết bị chế biến thực phẩm tại Macy, hoặc trong thời gian nghỉ ngơi tại chuỗi khách sạn the Four Seasons. Jobs không ăn cắp các ý tưởng mà ông sử dụng các ý tưởng từ các ngành công nghiệp khác để tạo cảm ứng sáng tạo cho bản thân.

Nguyên tắc 4: Bán các giấc mơ, chứ không phải các sản phẩm.
Đối với Steve Jobs, những người mua Apple không chỉ đơn thuần là các khách hàng. Họ là những con người với hy vọng, mơ mộng và hoài bão.
Và ông phát triển sản phẩm của mình để giúp người ta đạt được giấc mơ của họ. Ông từng phát biểu "một số người cho rằng có điên mới mua hệ điều hành Mac, nhưng trong cơn điên đó chúng ta nhìn thấy các tài năng".
Bạn đánh giá khách hàng của mình như thế nào? Hãy giúp họ toả sáng tài năng nội lực và bạn sẽ chiếm được trái tim và khối óc của họ.

Nguyên tắc 5:
Nói không với 1.000 thứ.
 Steve Jobs đã từng nói "tôi tự hào vì những gì chúng ta đã không thực hịên cũng ngang hàng với những gì chúng ta đã thực hiện".
 Ông cam kết xây dựng các sản phẩm theo thiết kế đơn giản và gọn nhẹ.
 Và nguyên tắc đó còn vươn xa ra ngoài các sản phẩm. Từ thiết kế iPod đến iPad, từ gói các sản phẩm của Apple đến các chức năng của website, trong thế giới của Apple, đổi mới có nghĩa là loại bỏ những gì không cần thiết để những điều cần thiết có thể cất tiếng nói mạnh mẽ.

Nguyên tắc 6:
Tạo ra những khác biệt.
Các cửa hàng của Apple đã trở thành cửa hàng bán lẻ tốt nhất thế giới thông qua việc áp dụng những kỹ thuật đổi mới đơn giản mà bất kỳ doanh nghịêp nào cũng có thể sử dụng để tạo ra mối liên kết sâu hơn, thân thiện hơn với các khách hàng của họ.
Chẳng hạn, trong hệ thống cửa hàng bán lẻ của Apple không có thu ngân. Ở đó có các chuyên gia, các nhà tư vấn, thậm chí có cả các tài năng xuất chúng, nhưng lại không có thu ngân. Tại sao? Vì Apple không phải là doanh nghịêp kinh doanh trong những chiếc hộp di động, họ là doanh nghịêp giúp làm giàu thêm cuộc sống.
 Đó chính là sự khác biệt lớn.

Nguyên tắc 7:
Bậc thầy về thông điệp quảng cáo.
Steve Jobs là người đã sử dụng hình thức marketing storyteller doanh nghịêp lớn nhất thế giới, biến việc giới thiệu sản phẩm thành thông điệp mang tính nghệ thuật gửi đến khác hàng.
 Bạn có thể có những ý tưởng sáng tạo nhất thế giới nhưng nếu bạn không thể khiến người ta phấn khích vì ý tưởng đó thì nó cũng chẳng có ích gì.
Theo http://www.vbard.com.vn

Quy luật của cuộc sống


  • Quy luật Nhân quả (The Law Cause and Effect) 

Mọi việc xảy ra trong cuộc sống đều bắt nguồn từ một lý do cụ thể.

  • Quy luật Niềm tin (The Law of Belief)

Những gì bạn thực sự tin tưởng bằng tất cả cảm xúc sẽ trở thành hiện thực.

  • Quy luật Hấp dẫn (The Law of Attraction)

Bạn như một thỏi nam châm hút vào cuộc sống của mình mọi con người,
mọi hoàn cảnh và mọi tình huống hài hòa với những suy nghĩ chủ đạo của bạn.

  • Quy luật Kỳ vọng (The Law of Expectations)

Những gì bạn mong đợi với tất cả sự tự tin
sẽ trở thành lời tiên tri hoàn thành ước nguyện của riêng bạn.

  • Quy luật Tương ứng (The Law of Correspondence)
Thế giới bên ngoài phản ánh thế giới nội tâm
và tương ứng với chiều hướng tư duy chủ đạo của bạn.

  • Tất cả mọi thứ đều là Năng lượng (Everything is Energy)
Vũ trụ vật chất này được cấu thành từ năng lượng

  • Ý thức tạo nên số phận
“Chúng ta học những bài học trong cuộc sống, và chúng ta có thể học theo hai cách: thông qua sự tuân theo những quy luật tự nhiên, hoặc thông qua khổ đau do không để ý đến những quy luật đó… Không ai trong chúng ta tạo ra sự đau khổ mà chúng ta phải trải qua một cách có ý thức.” - Karol Truman

“… nguyên nhân chủ yếu nằm ở nhận thức. Mọi việc đều phải bắt đầu từ một ý tưởng.
Mỗi sự kiện, hoàn cảnh, sự việc trước hết đều phải là một ý tưởng trong tâm trí…” - Robert Collier


Bạn đang sống trong một thế giới huyền diệu. Những điều kỳ thú thật sự đang diễn ra quanh bạn và bạn có thể đưa chúng vào mọi việc bạn làm, vào mọi thứ bạn muốn.

Chúng ta đang sống ở thế kỷ 21, thế kỷ của bộ não và thiên niên kỷ của tâm trí. Đây là thời điểm thích hợp và sống động nhất trong lịch sử, là lần đầu tiên chúng ta có được sức mạnh để đạt đến sự hiểu biết thấu đáo về những điều quanh chúng ta.

Chúng ta là những bản thể trong một vũ trụ đang không ngừng vận động. Mỗi người là một tiểu vũ trụ trong đại vũ trụ. Thế giới chúng ta đang sống được chi phối hoàn toàn bằng những quy luật chứ không phải bằng định mệnh, may rủi.

Tất cả mọi thứ trong vũ trụ này đều bắt nguồn từ năng lượng. Những điều tưởng như ma thuật thực ra là cơ chế vận hành của năng lượng, những điều tưởng như huyền bí thực ra là kết quả của những quy luật mang tính khoa học. Sức mạnh của vũ trụ vốn vô hình, nhưng không còn là điều bí ẩn nữa mà đã được khoa học chứng minh.

Trong vũ trụ có hai loại quy luật: luật do con người tạo ra và luật tự nhiên. Bạn có thể vi phạm quy luật do con người tạo ra, như luật giao thông và bạn sẽ bị bắt hoặc không. Nhưng nếu bạn cố tình vi phạm luật tự nhiên thì lần nào bạn cũng sẽ bị bắt gặp, không có bất kỳ một ngoại lệ nào.

Các quy luật tự nhiên chia làm hai loại: vật chất và tinh thần. Hoạt động của luật vật chất, như điều khiển điện hoặc cơ, có thể được chứng minh thí nghiệm và thực hành. Tuy nhiên, luật tinh thần, chỉ có thể được chứng minh bằng trải nghiệm và trực giác, bằng cách chứng kiến chúng hoạt động trong cuộc sống của chính bạn. Các luật tinh thần giống luật vật chất ở chỗ chúng luôn có hiệu lực, luôn hoạt động ở mọi thời điểm, mặc dù chúng ta không dễ thấy được ảnh hưởng vật chất của chúng.

Các quy luật cơ bản của cuộc sống là: Quy luật Niềm tin, Quy luật Kỳ vọng, Quy luật Hấp dẫn, Quy luật Tương ứng. Chúng là những quy luật phụ bắt nguồn trực tiếp từ Quy luật Nhân quả và làm nền tảng cơ bản cho tất cả các quy luật khác, cũng như cho những gì chúng ta đang trải nghiệm.

Thế giới bao la của chúng ta, khắp nơi đều có những quy luật hay nguyên tắc. Mọi quy luật đều vững chắc, mọi quan niệm về tư tưởng chính xác đều phải phụ thuộc vào chúng. Chúng ta phải hiểu được quy luật của sự vật thì mới có thể tìm ra quan niệm đúng đắn.

Những quy luật này chứa đựng một thông điệp thật đơn giản: Khi thay đổi chất lượng tư duy, chất lượng cuộc sống của bạn sẽ thay đổi theo. Vì khả năng tư duy của bạn không có giới hạn nên những điều tốt đẹp mà bạn sẽ được hưởng trong cuộc đời cũng sẽ vô hạn. Tất cả đều hoàn toàn tùy thuộc vào bạn!

Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm. Chúng ta chỉ có một cuộc đời thật ngắn ngủi. Nếu kết quả cuộc đời của bạn tồi tệ thì nguyên nhân không phải nằm ở kết quả. Chúng ta làm những thứ mà mình không muốn làm, và thế là nhận được những kết quả chúng ta không mong muốn. Bạn chỉ hối tiếc về những việc bạn không làm. Vậy nên Hãy làm đi!

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Không thành tựu vĩ đại nào không chứa ngọn lửa nhiệt tình

“Không có gì dễ lan truyền hơn lòng nhiệt tình”. Lòng nhiệt tình còn có sức tác động mạnh hơn cả khoa học lý luận, lý trí hay tài hùng biện trong việc truyền đạt tư tưởng của bạn và lôi kéo mọi người về đứng phía quan điểm của bạn.

Lòng nhiệt tình có thể đưa bạn tới đỉnh cao
Một ví dụ điển hình cho thấy lòng nhiệt tình có thể đưa bạn tới đỉnh cao thành công như thế nào được thể hiện qua cuộc đời và sự nghiệp của chính trị gia người Mỹ Jennings Randolph.
Sau khi tốt nghiệp trường Cao đẳng Salem ở miền Tây bang Virginia, Randolph dấn thân vào con đường chính trị và bắt đầu một chiến dịch vận động mạnh mẽ. Sau chiến dịch đó, ông được bầu vào Quốc hội Mỹ, giành chiến thắng áp đảo trước một đối thủ lớn tuổi và giàu kinh nghiệm hơn.
Do sức ảnh hưởng lớn của ông đối với các đại diện đồng nhiệm, cựu Tổng thống Franklin D. Roosevelt đã cử ông vào ban lập pháp đặc biệt thời chiến tại Nhà Trắng.
Theo một cuộc khảo sát kín quy mô lớn do một nhóm các giáo sư tại Washington tiến hành, Tổng thống Roosevelt và Randolph được bầu là những nhân vật có sức hút lớn nhất trong bộ máy chính phủ thời đó. Nhưng Randolph còn vượt trên cả Tổng thống Roosevelt trong cuộc khảo sát này do khả năng tạo ảnh hưởng đến người khác bằng lòng nhiệt tình của ông.
Sau 14 năm làm việc trong Quốc hội Mỹ, Randolph đã chấp nhận một trong số rất nhiều lời mời cộng tác từ khu vực kinh tế tư nhân.
Randolph đã trở thành trợ lý cho Chủ tịch hãng Hàng không Capital (phía Đông nước Mỹ, năm 1961 được sáp nhập vào United Airlines) khi hãng này còn đang nợ nần chồng chất. Trong vòng hai năm, với năng lực tuyệt vời của mình, ông đã giúp hãng này vượt xa tất cả các hãng hàng không khác về mặt lợi nhuận.
Nói về nhân cách đáng quý của Randolph, Chủ tịch hãng Hàng không Capital nhận xét: “Ông ấy không chỉ làm việc để nhận lương, không chỉ làm việc thuộc chức trách của mình - mà còn truyền ngọn lửa nhiệt tình cho các thành viên của hãng chúng tôi”.
Lòng nhiệt tình là tín hiệu dễ lan truyền nhất
Việc nhắc đi nhắc lại nhiều lần không làm mất đi ý nghĩa của câu châm ngôn cổ “không có gì dễ lan truyền hơn lòng nhiệt tình”.
Lòng nhiệt tình là làn sóng truyền thanh mà bạn có thể truyền đi những tín hiệu tới người khác. Lòng nhiệt tình còn có sức tác động mạnh hơn cả khoa học lý luận, lý trí hay tài hùng biện trong việc truyền đạt tư tưởng của bạn và lôi kéo mọi người về đứng phía quan điểm của bạn.
Một vị giám đốc bán hàng hết sức thành đạt nói rằng lòng nhiệt tình là tố chất quan trọng nhất đối với một người bán hàng - miễn là sự nhiệt tình đó hoàn toàn chân thành và thẳng thắn. “Khi bạn nhiệt tình bắt tay người khác thì bạn sẽ khiến họ cảm thấy bạn thực sự vui mừng khi được gặp họ”.
Nhưng tôi muốn lưu ý các bạn rằng không gì giả dối hơn là làm ra vẻ nhiệt tình - sự biểu lộ thái quá khiến ai cũng nhận thấy và làm cho mọi người mất tin tưởng ở bạn.
Không ai sinh ra mà lại có ngay lòng nhiệt tình cả; tố chất này phải được rèn luyện mới có. Hãy nhớ rằng trong phần lớn các cuộc tiếp xúc với người khác, xét theo một mặt nào đó, bạn đều cố gắng thuyết phục họ tin vào một điều gì. Nhìn chung điều này là đúng trừ những mối quan hệ giao tiếp thông thường.
Trước hết, hãy tin vào giá trị ý tưởng của bạn, sản phẩm, dịch vụ của bạn - hoặc về chính bản thân bạn. Hãy nghiêm túc nhìn nhận giá trị đó - hoặc chính bản thân bạn. Hãy rút kinh nghiệm từ những sai lầm, thiếu sót trong bất cứ việc gì bạn đang cố gắng làm để thuyết phục người khác và ngay lập tức sửa sai. Hãy tin tưởng hoàn toàn vào tính hợp lý, đúng đắn trong sản phẩm hay ý tưởng của bạn.
Với niềm tin này, bạn hãy duy trì, nuôi dưỡng thói quen suy nghĩ tích cực, mạnh mẽ và hăng hái, và bạn sẽ thấy ngọn lửa nhiệt tình trong bạn đang bùng cháy - cùng với lòng chân thành sẽ giúp bạn truyền ngọn lửa nhiệt tình sang cho những người khác.

Theo "Bí quyết làm giàu của Napoleon Hill"

“Biết và phán” – “Hiểu và chấp nhận”

Mấy hôm trước, tôi đang chạy xe trên đường thì thấy phía trước có hai người đang rượt đuổi nhau, tưởng là đánh nhau vì thấy hình thể của hai người khá lớn nên tôi giảm tốc độ để đề phòng sự cố. Khi đến gần, tôi thấy người chạy trước là một thanh niên, vừa chạy vừa cười, tôi nghĩ: “Ồ, hóa ra là đang giỡn chơi.” Nhưng khi nhìn thấy người đang rượt theo phía sau thì tôi lại ngạc nhiên: Đó là một người đàn ông khá lớn tuổi, gọi là ông lão thì chưa phải, nhưng tóc ông ta có nhiều sợi bạc và hàm răng đã trống khá nhiều cây. (chẳng phải do tôi để ý quá kỹ mà do ông đang cười)

Ông ấy đang đuổi theo anh thanh niên chạy phía trước bằng một điệu bộ của một đứa bé 13-14 tuổi chạy đuổi theo bạn mình, hoàn toàn không có cảm giác là điệu bộ của một người lớn tuổi, thậm chí làm tôi nghi ngờ mình bị hoa mắt nên phải nhìn lại khuôn mặt ông lần thứ hai. Và lúc đó tôi thấy được niềm vui giản đơn mà tỏa sáng trong mắt ông, cứ như chưa bao giờ trong đời lại vui đến vậy, cứ như không có niềm vui nào trên đời lớn hơn là được rượt đuổi nhau chạy trên hè phố thế kia…
Tại sao tôi ngạc nhiên đến vậy? Tôi nhìn lại mớ thông tin, kiến thức, văn hóa, đạo đức… mà cuộc đời đã giúi vào tay mình trong những năm qua: Trẻ con thì không được suy nghĩ nhiều, không được trầm tư và nói về cuộc sống một cách sâu sắc… Trẻ con là phải ngây thơ, ngu ngơ, phải hoạt bát vui vẻ… Lớn lên thì phải nghiêm túc, già đi thì phải oai nghiêm, phải từ tốn và vững vàng… Với những điều này thì hẳn người đàn ông kia sau khi vui đùa xong phải hối hận và xấu hổ lắm vì mình già rồi mà còn như con nít?!
Tại sao phải khổ như vậy? Đó chính là cơ chế “biết và phán”, là một vòng xoáy càng ngày càng chật hẹp và ép cho tất cả mọi người vào mỗi một khuôn, rồi hủy diệt luôn. Những gì ta “biết” đến từ lời dạy của cha mẹ, cách sống của người xung quanh, lời dạy của phim ảnh, của bạn bè, của sách báo… Quá nhiều người muốn định nghĩa cách sống của người khác: Anh này nên lấy cô kia, Đàn ông nên tìm vợ thế này, tìm người yêu thế nọ, “sao” nào nên làm công việc gì, có tính tình ra sao… Vì những cái “biết” đó quá nhiều, đóng thành từng khuôn, để thành từng đống và luôn sẵn sàng để ta mang ra ép người khác vào trong đó, nên khi thấy một ai đó làm một điều gì khác lạ là ta lại mang “khuôn” ra mà bảo: “Thằng này méo, thằng kia vuông…” Đó là “phán”.
Một người hay vài người làm vậy thì cũng không hại gì cho lắm, họ thích nói gì là chuyện của họ, nhưng khổ nỗi là có những cái khuôn do cả ngàn, cả triệu người cùng đúc lên và cả triệu, cả tỷ người cùng nhau sử dụng nó, củng cố và phát triển nó. Người ta đâu biết rằng khi tạo nên những cái khung để ép người khác thì chính họ cũng là một trong số đó. Khi phán xét người khác cũng là lúc tự ép mình vào khung cho người người phán xét. Và cả xã hội này chính là việc lặp lại quá trình đó một cách nhiều lần.
“Khi bạn phán xét người khác, bạn không định nghĩa họ, bạn đang định nghĩa chính mình.” – Wayne Dyer
Một ông già chơi rượt bắt trên hè phố có gì sai? Bỏ qua hết những gì ta được dạy và suy nghĩ mà xem, liệu ta có thật sự hiểu hành động đó hay không. Tại sao với đống kiến thức kia ta lại không ngại ngần phê phán hành động đó hay ít ra cũng là một cái cười phì, một cái nhếch môi hay trợn tròn cặp mắt? Và còn bao nhiêu điều khác nữa trong cuộc sống mà ta đã đưa ra phán xét như một cái máy vô tri?
Tôi thấy có một số người tài giỏi, làm việc một ngày trên 10 tiếng, đến mức không đủ thời gian, và họ gọi những người rảnh rang lê la quán xá là “những xác chết biết đi”. Tôi cũng thấy những người thích đọc sách và đọc nhiều sách hay, thấy cả thái độ dè bỉu của họ dành cho những người đọc các thể loại mà họ cho là vô nghĩa. Lại có người học rộng, hiểu nhiều phê phán: “Xã hội này đầy những máy photocopy và máy ghi âm.” Có người thấy người khác nói chuyện triết lý thì tung ra ngay một tuyệt chiêu là: “Làm đi, đừng nói!”… Nhiều lắm, mỗi lần đọc thấy, nghe thấy những điều như vậy tôi lại thấy hơi tiếc.
Tôi nhận ra một điều rằng: Bạn có càng nhiều kiến thức nhưng lại không thể hiểu và chấp nhận mà còn giữ mãi tính phán xét thì bạn càng làm khổ bản thân và những người xung quanh nhiều hơn.
Một khi thật sự hiểu điều gì đó, ta sẽ không còn phán xét, chỉ trích, phản đối hay ủng hộ mà chỉ còn chấp nhận – chấp nhận nó như một sự thật hiện diện trên đời này, như mặt trời mọc ở phía Đông vậy. Khi một người làm điều gì sai lầm, ta không chỉ thấy cái sai đó mà còn thấy hoàn cảnh nào dẫn đến cái sai, tâm trạng nào thúc đẩy người đó làm sai và làm cách nào để có thể sửa sai… Ta nhìn được mọi sự trên đời ở một góc nhìn càng rộng, càng toàn diện bao nhiêu thì ta càng dễ chấp nhận bấy nhiêu.
Chấp nhận không phải là bỏ mặc, là thờ ơ hay là cam chịu. Chấp nhận đơn giản là một bước trong quá trình đối mặt với vấn đề mà thôi, quá trình này xuất hiện ngay sau khi vấn đề xuất hiện thì những bước tiếp theo sẽ tự nhiên, thoải mái hơn rất nhiều.
Biết thì rất tốt, nhưng đừng dùng cái biết đó để phán, hãy cố gắng hiểu và chấp nhận.


Nguyễn Huỳnh Nhất Bảo