
Một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.
Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng
nào để trả ngài.” Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay
lập tức. Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi
khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ
kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy.
Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một
năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết
ngươi.”
Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi
vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ
mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi
điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời
của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận
dữ.”
Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết
cả hai người rồi!” Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã
cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”
Một năm sau, người đánh cá gặp lại vị samurai. “Năm vừa
qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”, người
đánh cá phấn khởi nói.
“Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi.” Vị
samurai trả lời, “Ngươi đã trả nợ rồi.”
Sưu tầm!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét