Nếu không rèn luyện được kỹ năng làm
chủ cảm xúc, con người dễ đối mặt nhiều hơn với những thất bại. Để giải thoát
mình khỏi thói quen giận dữ điều trước tiên là cần hiểu rõ tác hại của nó. Khi
nhận thức được tác hại cơn giận dữ, cần biết chủ động kìm chế cảm xúc của mình bằng những cách
thíchhợp, hướng suy nghĩ của mình theo
cách tích cực và tự chịu trách nhiệm. Điều tệ hại nhất là để cho người khác điều
khiển cảm xúc và hành động của mình.

Nhận biết được sự chuẩn bị bọc phát
cơn tức giận của mình là bước đầu tiên trong việc đề phòng và kiềm chế cảm xúc
tiêu cực đó giúp tránh phản ứng vội vàng. Mỗi phản ứng của con người là một sự
lựa chọn, cần dành đủ thời gian đợi cho màn sương cảm xúc tiêu cực bọc phát tan
hết để có thể thấy được toàn cảnh, giúp cho lý trí kịp vào cuộc để lựa chọn cách
ứng xử thích hợp, trước khi cảm xúc cướp mất quyền lựa chọn đó. Tác giả chính
của Tuyên ngôn độc lập (1716) và là Tổng thống Mỹ (1801-1809) Thomas Jefferson
có lời khuyên: “Khi tức giận, hãy đếm đến mười trước khi phát ngôn; còn trong
trường hợp rất tức giận, hãy đếm đến một trăm“.
Cần đặt mình vào vị trí của người
khác để có cái nhìn khách quan hơn, tích cực hơn, từ đó kiềm chế cảm xúc và hành
động của bản thân và cả của đối phương. Dù trong bất kì tình huống nào cũng cần
bình tĩnh, linh hoạt để tìm phương án xử lý tối ưu nhất. Phật Thích Ca dạy
rằng: “ Oán không diệt được oán, tình thương mới diệt được
nó“.
Để cho cơn giận bọc phát dưới bất kỳ
hình thức nào cũng đều có hại. Lãnh đạo một công ty Nhật Bản nhận thấy nhân viên
trong công ty thường hay nỗi giận và muốn khắc phục tác hại của nó bằng cách tạo
điều kiện để cơn giận bọc phát tại một nơi vô hại. Họ xây một „Căn phòng trút
giận“, để mổi khi có ai cảm thấy giân dữ thì có thể đến đó trút cơn giận cho hả,
bằng cách quát tháo, đập phá. Thế nhưng ngược với mong muốn, tình hình nóng giận
trong công ty càng trở nên trầm trọng hơn. Ngược lại, để giải quyết vấn đề trên
hãng Kodak cho xây „Phòng khôi hài“, còn Công ty Digital Equipment thì phát động
chương trình „Hãy biết cười“ và kết quả đạt được là làm tăng năng suất 15%. Điều
đó cho thấy chỉ có thể dập tắt cơn giận bằng những biểu hiện tích cực như pha
trò, kể chuyện vui, hài hước, nói nhỏ nhẹ, hay tạm tránh đi chỗ khác để làm giảm
không khí căng thẳng.
Chuyện kể, một hôm đức phật Thích Ca
đến một làng nọ và bị nhiều người trong làng chửi mắng, sỉ chục thậm tệ, nhưng
người vẫn tỏ ra bình thản. Có người hỏi: vì sao trong tình cảnh như vậy mà ông
không tức giận? Đức Phật trả lời: “Nếu những gì các ngươi muốn chỉ là xem
thái độ của ta, thì các người đã đến quá trễ rồi. Nếu là 10 năm trước thì có lẽ
ta sẽ phản ứng lại. Còn 10 năm trở lại đây thì ta đã không còn bị kẻ khác điều
khiển nữa rồi. Ta không còn là nô lệ mà là chủ nhân của chính ta. Ta có thể làm
những gì mình muốn, chứ không hành động dựa trên cảm
xúc".
Cherie
Carter-Scott chỉ ra: “Tức giận chỉ làm cho bạn nhỏ nhen hơn.Còn tha thứ lại thúc
đẩy bạn phát triển hơn cả chính bạn trước kia”. Khoan dung, bỏ qua lầm lỗi
và thiếu sót của người khác, giúp trút được gánh nặng tinh thần và tự giải
thoát mình khỏi những tác hại mà cơn giận có thể gây
ra.
Khi để
sự phẫn nộ bủa vây tâm trí, ta sẽ không đủ tỉnh táo để ứng xử một
cách đúng mực, và đó cũng là một trong những nguyên nhân quan trọng
dẫn đến sự đổ vỡ của nhiều mối quan hệ ngoài xã hội và trong gia
đình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét