
Rất nhiều người trong chúng ta sống “khổ” từ
bé đến lớn, cho cả đến khi chết đi hay nói theo nhận định ở trên là đã chết lâm
sàng từ lâu. Khổ ở đây không phải về mặt vật chất mà khổ ở mặt tinh thần. Rất
nhiều người đánh đổi tuổi trẻ, sức khỏe, hạnh phúc, thời gian bên người thân yêu
lấy cái gọi là công việc, sự nghiệp, địa vị và tiền bạc để rồi khi về già hoặc
khi ốm đau bệnh tật thì công việc, sự nghiệp mất, sức khỏe suy sụp và sẵn sàng
trả giá cao để “mua lại” sức khỏe, còn tuổi trẻ chắc chắn đã một đi không trở
lại.
Trẻ em ở Việt Nam thậm chí bị đánh cắp tuổi thơ, học
nhiều hơn tận hưởng thời thơ ấu, những đồng phạm tiếp tay lại chính là cha mẹ và
thầy cô. Từ lớp mầm non đã phải học thêm, học nếm, học đọc, học viết, học chuẩn
bị trước khi bước vào lớp một, cứ như vậy cả cuộc đời niên thiếu cho đến tận khi
tốt nghiệp đại học phải đóng vai những con lừa còng lưng cõng sách vở trên
vai, “chữ
nghĩa kiểu thầy cô” trong đầu.
Tốt nghiệp đại học xong, những người được “xã hội” cho là
may mắn, kiếm được việc làm ngay, bước vào cuộc sống thực tế với cơm áo, gạo
tiền, làm việc từ sáng đến tối, 8h/ngày, 6 ngày/tuần. Cứ vậy cày cuốc, lo mua
nhà mua cửa, mua xe, lấy vợ sinh con đẻ cái, lo sữa, bỉm, tã lót cho con, lo xin
cho con đi nhà trẻ, chạy trường, chạy lớp, lo cho con thi cấp 2, cấp 3, đại học,
lo xin việc cho con, rồi lo dựng vợ gả chồng, cứ vậy lo cho đến lúc chết. Một
cuộc đời hoàn toàn lo âu và toan tính. Đến khi về già chép miệng thở ra: “Âu
cũng là một kiếp nợ đồng lần”.
Tôi nghĩ không ai trên đời này muốn sống như vậy cả nhưng
thực tế nhiều người đang sống như vậy, chỉ đến khi về già có kinh nghiệm có thời
gian ngẫm ra thì đã muộn.
Vậy sao chúng ta không thay đổi? Tại sao chúng ta lại vẫn
cứ đi theo lối mòn của các thệ hệ đi trước? Chúng ta sợ sự khác biệt, sợ khác
với đám đông?
Tại
sao không dám tận hưởng cuộc sống? Tại sao không dám mang lại hạnh phúc
cho gia đình mình, cho những đứa con, cho những người thân yêu?
Nhiều người nghĩ rằng chúng ta chỉ có thể an nhàn, tận
hưởng cuộc sống khi đã có trong tay rất nhiều tiền, sau khi đã về hưu, đã phấn
đấu một đời. Vâng, thế hệ tôi được dạy như thế. Nhận thức của xã hội là như thế.
Nhưng có bao giờ bạn nghĩ lúc đó chúng ta quá già, không còn sức khỏe, ốm yếu,
bệnh tật, ăn không biết ngon, xương cốt đau nhức, nằm trên giường còn thấy khó ở
chứ đừng nói làm gì, tận hưởng vào đâu?
Để
tận hưởng vật chất cần có nhiều tiền? Đó là một nhận thức sai lầm. Thực
tế, tại Việt Nam nhiều đại gia sống trong tòa biệt thự hoành tráng, đất đai vô
số, sởhữu Roll-Royce, xài toàn hàng hiệu … nhưng trong lòng lại bất an, ăn nhà
hàng hạng sang nhưng không thấy ngon, tối ngủ giường êm, đệm ấm nhưng giấc ngủ
chập chờn, không an giấc. Đến khi thức giấc lại phải đối mặt với toàn toan tính.
Tất nhiên, nếu có được tất cả là điều tuyệt vời nhưng điểm quan trọng mấu chốt ở
đây chính là cân bằng cuộc sống. Bạn hãy bằng lòng với cuộc sống không có thật
nhiều tiền như đại gia chỉ có mỗi thứ một chút, nhưng cân bằng cuộc sống chắc
chắn sẽ rất thú vị và hạnh phúc.
Tận hưởng cuộc sống không phải là khái niệm vật chất, vì
vậy không liên quan đến vật chất, không cần tiền bạc. Tận hưởng cuộc sống là
khái niệm tinh thần. Đó là cảm nhận, là nhu cầu tinh thần. Bất kỳ ai cũng có thể
tận hưởng cuộc sống theo cách của họ, ở bất kỳ đâu, vào bất cứ lúc nào. Ngay bây
giờ, bạn có thể tự cho chép bản thân mình thư giãn, nằm trên một đồng cỏ xanh,
hay nhâm nhi cà phê góc phố ngắm người qua lại, hay thả hồn trong những trang
sách trong góc phòng tĩnh lặng.
Hãy sống chậm lại, cảm nhận và hưởng thụ cuộc sống! Đừng
để xã hội vật chất cuốn trôi bạn đi, dòng đời xô đẩy làm bạn mất kiểm soát. Cuộc
sống quanh ta có rất nhiều điều thú vị, dễ thương nho nhỏ, nhưng chỉ vì bước đi
quá vội vã mà chúng ta bỏ qua. Tại sao các nhạc sỹ lại cảm nhận được nốt nhạc
trong cuộc sống, tại sao nhà thơ lại có thể rung động trước một nhành hoa? Có
thể họ được ông trời thiên phú cho một số tài năng, cảm nhận bẩm sinh nhưng có
một điều chắc chắn họ hơn ta trong thực tế là họ đã dừng lại, đóng băng khoảnh
khắc đó, cảm nhận, nâng niu, sung sướng, hạnh phúc rồi tìm những ca từ, nốt
nhạc, chắt chiu,chọn lọc, chậm rãi để biến những rung động, cảm nhận cá nhân đó
thành những khuông nhạc hay áng thơ. Tất cả những cái đó đầu tiên là để thỏa mãn
cá nhân, để giúp họ hưởng thụ cuộc sống sau đó mới phổ biến ra xã hội như một
cách họ chia sẻ niềm vui. Họ đã dành thời gian để sống chậm lại với những khoảnh
khắc, còn ta thì tua nhanh cho đến hết cuộc đời.
Sống
là một động từ, vì vậy hãy sống sao cho sống động
Hãy cảm ơn cuộc sống vì những gì mình có, cũng như chính
sự hiện diện của bạn trên cuộc đời này. Nếu không là người chúng ta là cái gì?
Bạn thích sự vô hình, vô tưởng, không biết đó? Hãy hạnh phúc khi mỗi sáng mai
thức dậy thấy cơ thể khỏe mạnh, yêu đời. Hãy tận hưởng cuộc sống, hạnh phúc với
những điều rất bình dị, như nô đùa cùng con trẻ, tiếng cười khúc khích của trẻ
thơ, bữa ăn ấm cúng cùng gia đình, nghe thì đơn giản nhưng nhiều người để tuột
qua, khi mất rồi mới thấy tiếc.
Vật
chất ư? Ngay cả với những chuyên gia kinh tế học nổi tiếng thế giới như
AlfredMarshall, Adam Smith hay Milton Friedman còn cho rằng công việc của họ là
tìm hiểu xem con người làm những cái gì và ảnh hưởng của những hành vi này đối
với xã hội loài người ra sao và kinh tế học là môn học để làm sao thu nhận được
nhiều nhất từ cuộc đời.
Nếu chiếu theo lăng kính này, mỗi chúng ta có một xuất
phát điểm như nhau, đều sinh ra và có số vốn bằng nhau đó là cuộc sống, đơn vị
đồng tiền chính là thời gian. Hãy làm sao thu lời lớn nhất từ cuộc đời của bạn
và hãy hạnh phúc với những gì bạn có. Một trong những kịch bản phim khai thác đề
tài này khá thú vị là “In Time”, các bạn có thể xem để tham khảo.
Sống
là để trải nghiệm
Hãy chấp nhận cuộc sống với những thách thức, những vui
buồn, hỉ nộ ái ố, hãy luôn mỉm cười với cuộc sống, gạt bỏ sự nhút nhát, sẵn sàng
thử nghiệm và thay đổi chính mình. Thử nghiệm và Thất Bại (Test & Error) là
chuyện bình thường. Các nhà khoa học nghiên cứu còn thích thú với quá trình đó.
Sao bạn không áp dụng vào cuộc sống hàng ngày, ví dụ bạn hay ngượng trước đám
đông nhưng lại đăng ký tham gia một lớp học nhảy đầm ngoài vườn hoa. Bạn sợ độ
cao nhưng đăng ký một lớp học leo núi. Đôi lúc dám làm những điều bạn không
thích có thể mang đến cho bạn những niềm vui bất ngờ, những thử nghiệm thú vị,
cho bạn kinh nghiệm, kỹ năng và tăng sự tự tin. Hãy sẵn sàng thử nghiệm, vượt
qua những thách thức của bản thân, làm những điều bình thường mình sợ không dám
làm miễn là không vi phạm luân thường đạo lý và trái với lương tâm.
Trong lần đi chơi trèo thuyền Kayak và leo núi ở Vịnh Hạ
Long vừa rồi, người hướng dẫn viên nói với chúng tôi rằng, đoàn của chúng tôi là
đoàn người Việt Nam đầu tiên. Vậy hóa ra từ trước đến nay, bao cảnh đẹp và thú
vui ở ngay Việt Nam chỉ dành cho Tây chơi thôi sao? Họ phải mất tiền bay máy bay
từ một nơi xa xôi đến đây để được trải nghiệm một trong những danh thắng của thế
giới, còn chúng ta người bản xứ cơ mà.
Sống
chậm không có nghĩa là lười biếng
Sống chậm và tận hưởng cuộc sống không có nghĩa là lười
biếng, không làm gì cả mà sự thực là đòi hỏi nỗ lực 100%. Bạn muốn dạy sớm đạp
xe dưới ánh ban mai, hay trong tiết trời Thu lành lạnh, hít thở không khí trong
lành, mùi thơm của hương hoa đất trời, đi về cà phê ăn sáng, tán gẫu cùng bạn bè
nhưng lại không muốn chui ra khỏi chăn lúc trời vừa sáng. Bạn muốn lên đỉnh núi
ngắm hoàng hôn nhưng không muốn leo núi. Với bất kỳ việc gì hãy nỗ lực hết sức
của mình.
Không phải tất cả các phát minh khoa học đến từ lần thí
nghiệm đầu tiên. Không phải tự nhiên một ai đó có thể trượt băng, trượt tuyết,
đi vòng quanh thế giới, đến được những nơi thâm sơn, cùng cốc, tận cùng của thế
giới, những thành phố cổ xưa với nền văn minh đã mất, dám nhảy xuống biển khơi
từ những vách đá treo leo dựng đứng, chinh phục những đỉnh cao, nơi không khí
loãng có thể làm chết người. Tất cả những thứ đó đều đòi hỏi nỗ lực, nỗ lực
chinh phục chính bản thân mình, nỗ lực hoàn thiện bản thân mình, nỗ lực đưa mình
ra chấp nhận thách thức của thiên nhiên. Bởi vì kẻ thù lớn nhất của đời người
chính là bản thân mình. Một khi bạn đã chinh phục tất cả các kỳ quan của thế
giới, cuộc đời có nhiều trải nghiệm, bạn sẽ tự tin hơn, “người” bạn sẽ lớn lên
và trái đất sẽ ngày càng nhỏ lại dưới đôi bàn chân bạn. Làm hay chơi cũng thế
thôi cần rất nhiều nỗ lực.
Hãy làm tận sức, sống tận hưởng và luôn luôn nỗ lực hết
mình!
Theo tapchi.guu.vn
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét